Tiểu Sử
| Danh Tánh | 0-TS Tây Dư Tịnh Ðoan -
|
||
| Sư Thừa | #1 | Nối Pháp | Chưa Rõ |
| Nối Pháp | 0-TS Long Hoa Tề Nhạc | ||
| Đồng Môn | ♂️ 0-TS Thúy Nham Hiển Trù | ||
Hành Trạng
1. Thiền sư Tịnh Ðoan ở Tây dư. Thiền sư Tịnh Ðoan - Sư Tử ở Tây dư tại An cát châu, vốn người dòng họ Khâu ở Bản quận. Mới đầu Sư thấy múa Sư tử mà phát minh tâm yếu, sang bái kiến Thiền sư Nhạc ở Long hoa mà được ấn khả, bèn trở về làng gom nhặt vải lụa làm da áo sư tử và thường luôn đắp mặc, nhân đó mà xưng gọi “Ðoan Sư Tử”. Thừa tướng Chương Công mến mộ đạo hạnh của Sư đích thân đến thỉnh mời Sư khai mở giảng đường có vị Tăng quan tuyên sớ, đến đẩy ngược xoay đầu nhảy nhót vụt chẳng gá bộ kinh Diệu Pháp Liên Hoa bảy quyển, có ngư phụ chưa từng tụng một tiếng, trước nghe Sư ở đó, bèn lên tòa, niêm hương chúc Thánh thọ xong mới cất tiếng ngâm rằng: “Vốn là một khách chài lưới Tiêu Tương Tự Ðông tự Tây tự Nam Bắc”. Ðại chúng tạp nhiên đều khen hay giỏi. Sư trông nhìn đó, cười mà bảo: “Quán xét kỹ pháp của Pháp vương, pháp của Pháp vương như vậy”. Bèn xuống khỏi tòa. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Tháng hai có hai Thiền ông, có gì gọi là gió xuân chạm mắt trăm hoa nở, công tử vương tên ngày ngày vui vẻ say, chỉ có trước điện trần triều cối, chẳng vào lúc ý người. Nhà thiền để lại chỉ cái là chẳng nghĩ toan, thản nhiên ăn xong một bát trà, thả mình trên giường duỗi chân ngủ”. Sư đến hoa đình, đại chúng cầu thỉnh. Sư lên giảng đường bảo: “Sư tử Linh sơn lúc gầm rống, Phật pháp không thể thương lường, chẳng như đánh cái thìa đẩu”. Rồi Sư bèn xuống khỏi tòa. Có người hỏi: “Linh dương lúc chưa treo sừng thì thế nào?” Sư đáp: “Sợ”. Lại hỏi: “Ðã là Thiện tri thức nhân gì mà sợ?” Sư đáp: “Sơn Tăng chẳng từng thấy cái gì khác biệt súc sinh”.
