Tiểu Sử
Hành Trạng
9. Cư sĩ Tiết sứ Lý Ðoan Nguyện. Cư sĩ Tiết sứ Lý Ðoan Nguyện, thuở nhỏ ở tại Quán xá thường xem đọc sách Thiền, đến lúc trưởng thành tuy cưới vợ ra làm quan nhưng Cư sĩ dốc chí với Tổ đạo, bèn xây dựng phòng thất riêng sau vườn thuộc loại như Lan Nhã, thỉnh mời Thiền sư Ðạt Quán đến ở đó, sớm tối tham vấn thưa hỏi quên cả ăn ngủ. Một ngày nọ Thiền sư Ðạt Quán trông thấy Cư sĩ mà nói là: “Nếu chẳng phải do sứ thị hiện thì đâu được như thế ư? Sao không có cái nơi vào?” Cư sĩ nói: “Thiên đường, địa ngục rốt cùng là có hay không? Xin Sư chỉ bày”. Thiền sư Ðạt Quán đáp: “Chư Phật nhìn giữa không trung nói người có mắt thấy hoa đốm giữa hư không. Thái úy có tầm trong ấy không? Tay nhóm bắt trăng nước, đủ cười trước mắt thấy lao ngục mà chẳng lánh. Nghe thiên đường ở ngoài tâm mà muốn sinh đến, rất là không biết mừng sợ tại tâm thiện ác thành cảnh. Thái úy chỉ cần chỉ rõ được tự tâm thì tự nhiên không lầm hoặc”. Cư sĩ lại hỏi: “Tâm làm sao rõ?” Thiền sư Ðạt Quán đáp: “Thiện ác đều chớ nghĩ lường”. Cư sĩ lại hỏi: “Sau khi không nghĩ lường, tâm quy hướng về đâu?” Thiền sư Ðạt Quán đáp: “Tạm xin mời Thái úy trở về lại nhà”. Cư sĩ lại hỏi: “Chỉ như người sau khi chết, tâm quy hướng về đâu?’ Thiền sư Ðạt Quán bảo: “Sinh tử đâu đến?” Cư sĩ bèn không chỉ được. Thiền sư Ðạt Quán đứng dậy đánh vào ngực mình và bảo: “Chỉ tại trong này, lại nghĩ lường cái gì?” Cư sĩ nói: “Con đã có hiểu được”. Thiền sư Ðạt Quán hỏi: “Làm sao phát sinh hiểu?’ Cư sĩ đáp: “Chỉ biết đường tham, chẳng hay lối sai”. Thiền sư Ðạt Quán ấn mở bảo: “Trăm năm một giấc mộng, sáng nay mới tỉnh ngộ”. Thế rồi, Cư sĩ nói bài kệ là: “Ba mươi tám năm Mịt mờ không biết Ðến lúc có biết Nào khác không biết Mênh mông sông biện Ẩn ẩn bờ tùy Sư trở về vậy Tên sóng rong Ðông”.
