0-TS Viên Thông Cư Nột

Tiểu Sử

Danh Tánh 0-TS Viên Thông Cư Nột -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối Pháp0-TS Diên Khánh Tử Vinh
Đồng Môn ♂️ 0-TS Diên Khánh Pháp Châu
Phối Ngẫu#1Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Tam Tổ Văn Tiên, ♂️ 0-TS Hưng Quốc Trí Dục, ♂️ 0-TS Tứ Tổ Dật
#2Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Tam Tổ Văn Tiên
#3Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Tam Tổ Văn Tiên

Hành Trạng

1. Thiền sư Cư Nột ở Viên thông Thiền sư Cư Nột - Tổ ấn ở Viên thông tại Giang châu, vốn người dòng họ Kiển ở Trung giang tại Tử châu. Lúc Sư mới chào đời có ánh sáng thần soi chiếu khắp phòng nhà. Năm mười một tuổi, Sư đến nương tựa Sa-môn Nguyên Phưởng ở chùa Trúc lâm tại huyện Thập phương thuộc Hán châu mà xuất gia. Năm Sư mười bảy tuổi xét khảo kinh Pháp Hoa mà được độ thọ giới Cụ túc. Vì Sư giảng học bao trùm cả Lưỡng xuyên nên các bậc Lão niên phần nhiều đều xuống đó. Gặp có vị Thiền giả từ Nam phương trở về tự xưng là Tổ Ðạo bao trùm thiên hạ, Ðại sư Mã - người huyện Thập phương ứng sấm của Bát-nhã-đa-la. Các bậc hào tuấn ở đất Thục do từ kinh luận mà lừng danh như Lượng Công, mà Lượng Công vất bỏ Ðồ chúng đến ẩn cư tại Tây sơn, như Giám Công, mà Giám Công lại thiêu đốt sớ sao, xứng giọt nước chẳng địch sánh với biển lớn. Sư bùi ngùi, ngừng giây lát rồi hỏi: “Ông biết thuyết ấy ư?” Thiền giả ấy đáp: “Tôi chẳng thể biết. Ông muốn biết đó sao lại tiếc một lần sang”. Khi ấy Sư bèn ra khỏi đất Thục, phóng lãng đến kinh sơ, giẫm trải qua thời gian năm tháng bèn không được gì. Sư lại theo hướng Tây đến Tương dương, dừng nương ở dưới pháp tòa của Thiền sư Tử Vinh tạo Ðộng sơn suốt mười năm.đọc luận Hoa Nghiêm đến nói: “Núi Tu-di tại trong biển lớn cao tám vạn bốn ngàn do-tuần, chẳng có tay chân nào vin leo đến được, để làm sáng tỏ núi Tám vạn bốn ngàn trần lao ở trong biển lớn phiền não. Trong chúng sinh nếu ai có thể đến với tất cả các pháp không tư duy không tạo tác, tức phiền não tự nhiên khô cạn. Trần lao biến thành núi Nhất thiết trí, phiền não biến thành biển Nhất thiết trí. Nếu lại khởi tâm tư lự tức có phan duyên, tức trần lao càng cao và phiền não càng sâu, chẳng thể đến nói đảnh trí của chư Phật”. Ngay đó bỗng nhiên Sư liền có sự tỉnh ngộ, mới than rằng: “Thạch cũng nói không nơi hạ thủ và Mã Tổ nói Vô minh nhiều kiếp, ngày nay tất cả đều tiêu diệt, chẳng phải lời nói hư dối vậy”. Về sau, Sư vân du đến Lô sơn, tiếng tăm Ðạo hạnh của Sư ngày một tăng nhiều. Nam Khương Thái Thú Trình Sư Mạnh thỉnh mời Sư ở Quy tông, Sư bèn nối dõi dòng pháp từ Thiền sư Tử Vinh. Sư lại đến ở Viên Thông. Vua Nhân Tông (Triệu Trinh 1023-1064) nghe danh hiệu Ngài, nên khoảng đầu niên hiệu Hoàng Hựu (1049) thời Bắc Tống, vua ban sắc chiếu mời Sư đến ở thiền vịnh Tịnh nhân tại huyện Thập phương. Sư lấy cớ tật bệnh cố khước từ chẳng đến mà cử vị thư ký của bản viện là Thiền sư Hoài Liên tự thay thế. Khi ấy vua lại ban sắc chiếu mời Thiền sư Hoài Liên, Thiền sư Hoài Liên đến dẫn đối đáp đại ý của Phật pháp xứng hợp với Thánh chỉ. Vua bèn phong tặng Thiền sư Hoài Liên hiệu là “Ðại Giác Thiền sư” và phong tặng sư hiệu là “Tổ Ấn Thiền sư”. Sư trú trì tại đó hai mươi năm rồi chuyển dời đến ở hai chùa Tứ tổ và Khai tiên, Sư đến với đại chúng đơn giản nghiêm nghị, chẳng vọng nói cười. Sư thường nhập định mới đầu xoa tay tự như, nửa đêm dần lên đến ngực. Thị giả thường luôn trông thấy chờ đợi đến gà gáy. Sư tinh tấn như thế. Ðến lúc đã già yếu, Sư trở về ở tại hang Bảo tích. Bấy giờ, Giang châu Mục Lưu Công thuật thường đến nơi Sư hỏi đạo. Một ngày nọ bỗng nhiên Sư giả biệt. Sau khi Lưu Công trở về, Sư tự tắm gội xong đoan tọa mà thị tịch. Lưu Công dẫn các hàng đạo tục sang nơi trà tỳ, trong ánh lửa dữ có khí trắng bay lên tỏa cùng Thái hư, đại chúng mọi người đều kinh sợ kính ngưỡng. Có u Dương Văn Trung Công là người dem pha dị giáo nhưng đặc biệt riêng tôn kính Sư, thường hỏi các bậc sĩ nhân từ phương Nam lại là: “Có từng thấy Thiền sư Cư Nột chăng?” Lại cùng Lão Tô Minh Duân vân du cùng tốt lành v.v...

This entry was posted in . Bookmark the permalink.