Tiểu Sử
Hành Trạng
5. Thiền sư Quy Hỷ ở Bạch mã. Thiền sư Quy Hỷ ở Bạch mã tại Tương châu. Mới đầu, Sư hỏi Thiền sư Huyền ở Ðại dương rằng: “Người học mê mờ, xin Sư chỉ cho một con đường vào?” Thiền sư Huyền đáp: “Ðược”. Ngừng giây lát, Thiền sư Huyền gọi Sư lại. Sư đáp: “Dạ vâng!” Thiền sư Huyền bảo: “Ta đã chỉ cho ông con đường vào rồi đó”. Ngay lời nói ấy mà Sư có sự tỉnh ngộ. Ở lâu sau, có vị Tăng hỏi: “Thế nào là đại ý của Phật pháp?” Sư đáp: “Chó khéo giỏi đeo mang bia”. Lại hỏi: “Như rùa ẩn tàng sáu thời là thế nào?” Sư đáp: “Cung tên trong đãy vải”. Lại hỏi: “Chẳng hương về Phật để mong cầu, chẳng hường về pháp để mong cầu, vậy phải mong cầu ở nơi nào?” Sư đáp: “Người trong thôn quỳ lạy Sư tử đá”. Lại hỏi: “Ý chỉ ấy nta nào?” Sư đáp: “Dưới cây trong xã thiết trai hội”. Có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Bỗng nhiên chạy tức sai quá, mờ mịt đi bườc chẳng lên, chẳng lường đại nạp Tăng không biết tính thế nào? Có lắm miệng nhiều lưỡi cuối cùng ra lại”. Có vị Tăng hỏi: “Ðối với một câu tức chẳng hỏi, còn thế nào là nửa câu?” Sư đáp: “Gieo ném thân mình xuống”. Vị Tăng ấy nói: “Ðó tức là một câu vậy”. Sư đáp: “Nửa câu mò chẳng dính”. Lại hỏi: “Thế nào là cửa viên tịch?” Sư đáp: “Chớ ồn náo, chớ ồn náo”.
