0-TS Vân Cư Hiểu Thuấn

Tiểu Sử

Danh Tánh 0-TS Vân Cư Hiểu Thuấn -
Sư Thừa#1Nối PhápChưa Rõ
Nối Pháp0-TS Động Sơn Hiểu Thông
Đồng Môn ♂️ 0-TS Kiến Sơn Kiên, ♂️ 0-TS Bách Trượng Xiêm, ♂️ 0-Thái Thú Hứa Thức Lang Trung, ♂️ 0-TS Phật Nhật Khế Tung, ♂️ 0-TS Đại Quy Hoài Hựu
Phối Ngẫu#1Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Từ Vân Cư Tuệ, ♂️ 0-TS Khai Bình Xử Lương, ♂️ 0-TS Tây Thiền Hoài Nghĩa, ♂️ 0-TS Tường Phù Pháp Châu, ♂️ 0-Am Chủ Thiện Quả Hoài Diễn, ♂️ 0-TS Nguyên Ẩn ở Quán Âm, ♂️ 0-TS Bao Thân Giản, ♂️ 0-TS Tường Phù Hiểu Nhu, ♂️ 0-TS Từ Vần Tu Tuệ, ♂️ 0-TS Trường Nhĩ Tử Lương, ♂️ 0-TS Sùng Phạm Dư, ♂️ 0-TS Hành Sơn Trừng Tín, ♂️ 0-TS Tương Sơn Pháp Tuyền, ♂️ 0-TS Thiên Đồng Ðạm Giao, ♂️ 0-TS Khai Nguyên Oánh
#2Danh TánhChưa Rõ
Pháp Tử ♂️ 0-TS Từ Vân Cư Tuệ

Hành Trạng

1. Thiền sư Hiểu Thuấn ở Vân cư Thiền sư Hiểu Thuấn ở Vân cư tại Nam khương quân, vốn người xứ Thụy châu. Thuở thiếu thời, Sư thô tháo mạnh dữ, bỗng nhiên cảm ngộ cuộc đời huyễn hóa bọt nổi, bèn tìm đến thầy cầu xin xuất gia, mới tu tế hạnh dự tham Ðộng sơn. Một ngày nọ Sư đến Võ Xương hành khất, đầu tiên vào nhà Cư sĩ Lưu Công. Cư sĩ vốn người có đạo hạnh cao, mọi người ở đương thời rất kính trọng, trong ý muốn cho hay lấy vật gì không ai chẳng vâng theo. Bấy giờ, Sư đang tuổi trẻ không biết no đầy, tham rất dễ đó. Cư sĩ nói là: “Lão Hán có một câu hỏi, nếu cùng khế hợp tức liền mở thông, như chẳng khế hợp, xin mời Sư trở về núi”. Cư sĩ mới hỏi: “Kiếng xưa cũ, lúcchưa lau chùi thì thế nào?” Sư đáp: “Ðen tợ như sơn”. Lại hỏi: “Sau khi đã lau chùi thì thế nào?” Sư đáp: “Soi trời chiếu đất”. Cư sĩ vái dài mà bảo: “Tạm xin mời thượng nhân trở về lại núi” và phẩy tay áo mà vào nhà. Sư buồn bã trở về lại Ðộng sơn. Thiền sư Hiểu Thông ở Ðộng sơn hỏi về nguyên do, Sư mới tỏ bày đuôi đầu sự việc. Thiền sư Hiểu Thông bảo: “Ông hãy hỏi Ta, ta sẽ vì ông mà nói”. Sư bèn đem điều trước để hỏi. Thiền sư Hiểu Thông đáp: “Từ đây cách Hán Dương không xa”. Sư lại tiếp hỏi câu sau. Thiền sư Hiểu Thông đáp: “Hoàng Hạc Lâu ở trước Oanh Võ Châu”. Ngay lời nói ấy mà Sư được đại ngộ, cơ biện bẹn chạy chẳng ai có thể xúc chạm nỗi. Ở lâu sau, có vị Tăng hỏi: “Thiền sư Thừa có nói: “Chẳng đàm Huyền, chẳng nói Diệu” vật bỏ hai đường ấy làm thế nào mà chỉ bày?” Sư đáp: “Ểnh ương đuổi theo chim dao”. Lại hỏi: “Toàn nhân gì hỏi vậy?” Sư đáp: “Chuột già đùa bởn với khỉ”. Lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Chỉ một thân bền chắc kín nhiệm, hiện trong hết thảy mảy trần. Các loài ểnh ương giun trùng đều có hang hầm, các loài chim quạ thước cưu cáp cũng có hang ổ. Vậy phải ngay lúc nào vì người giảng nói pháp?” Ngừng giây lâu, Sư lại bảo: “Nơi chốn tùy các loài nhóm tụ, mọi vật lại phân đàn”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Ðường Tam hạp không riêng khác, mỗi sáng sớm mong nói gì, Tăng Diêu gặp tả chân, trấn phủ ra thép già”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Chẳng dài chẳng ngắn chẳng nhỏ chẳng to. Cái đạo lý ấy là cảnh giới của ai? Ôi!” Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Nghe nói hai chữ “Phật pháp”, sớm làm dơ bẩn tai mắt ta, các người chưa giẫm đạp qua cửa Vân môn, dưới cẳng chân khéo đáng cho ba mươi gậy. Tuy là như vậy, nhưng cũng là dhc hết sức lực”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư nêu bày Giáp Sơn mà nói: “Ðầu cửa ồn náo, biết lấy Thiên tử, trên đầu trăm cỏ dâng lấy Lão Tăng. Ðối với Vân cư tức chẳng vậy. Ðàn bà lay máy nghiến chẹt, con nít đùa miệng oa oa”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Các nơi có múa đầu rắn, phẩy đuôi hổ, nhảy biển lớn, tàng ẩn thân trong dao kiếm. Tại Vân cư trời lạnh thì dùng nước nóng rửa chân, về đêm cởi bít tất nằm ngủ, sáng sớm lại buộc đi, gió thổi hàng rào ngã đổ kêu người mổ phên buộc dậy”. Lại có lúc lên giảng đường, Sư bảo: “Vân cư chẳng hợp thiền, rửa chân lên giường ngủ, dưa bí ngay thẳng mực, quả bầu cong như cung”.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.