Tiểu Sử
| Danh Tánh | 0-TS Hoa Nghiêm Ðạo Long -
|
||
| Sư Thừa | #1 | Nối Pháp | Chưa Rõ |
| Nối Pháp | 0-TS Quảng Tuệ Nguyên Liên | ||
| Đồng Môn | ♂️ 0-TS Vân Đài Kỷ Thân, ♂️ 0-TS Phật Tích Vân Kiểu, ♂️ 0-TS Hoa Nghiêm Minh, ♂️ 0- Cư Sĩ Văn Công Dương Ức, ♂️ 0-TS Quảng Tuệ Ðức Tuyên, ♂️ 0-TS Tuệ Lực Tuệ Nam | ||
Hành Trạng
1. Thiền sư Ðạo long ở Hoa nghiêm. Thiền sư Ðạo long ở Hoa nghiêm tại Ðông kinh. Mới đầu Sư đến tham yết Hòa thượng Triệt ở Thạch môn, hỏi rằng: “Người xưa nói: “Chỉ được tùy xứ an nhàn tự nhiên hợp với dấu vết xưa kia.” Tuy có lời ấy nhưng lúc tâm nghi ngờ chưa hết thì thế nào?” Hòa thượng Triệt đáp: “Biết có mới có thể tùy xứ an nhàn, như người ở tại châu huyện, hoặc nghe hoặc thấy ngàn kỳ trăm quái, kia tất cả lấy làm tầm thường. Còn không biết có mà an nhàn thì như người ở nơi thân lạc, có chút ít sắc thì kinh lạ loan truyền”. Nhân lời nói ấy mà Sư có sự tỉnh ngộ. Hòa thượng Phổ trao cho Quyết chỉ trên động. Về sau, Sư tiếp nối dòng pháp của Thiền sư Liên ở Quảng tuệ. Một ngày nọ, Hòa thượng Thừa ở Phước nghiêm hỏi: “Thiền sư thân gần thấy gặp Hòa thượng Triệt ở Thạch môn, cớ sao lại tiếp nối dòng pháp của Thiền sư Liên ở Quảng tuệ?” Sư đáp: “Lúc tôi thấy gặp Thiền sư Liên ở Quảng tuệ thì Cừ Dục xuất gia, bèn sai tôi mang chiếc ghế lại”. Thiền sư Liên bảo: “Ðạo, ta có bài thơ chiếc ghế, hãy nghe lấy” mới nói: “Buông xuống bèn bằng lắng”. Khi ấy, Tôi bèn chấp thuận theo đo. Nhân đó thuật lại sở đắc ở Thiền sư Triệt tại Thạch môn. Thiền sư Liên ở Quảng tuệ bảo rằng: “Sự chỉ bày của Thiền sư Triệt ở Thạch môn như trăm thứ thức ăn ngon lành, chỉ là người no chẳng được. Khoảng đầu niên hiệu Chí Hòa (1054) thời Bắc Tống, Sư vân du kinh đô làm khách Tăng ở chùa Cảnh đức, ban ngày rảo bước tham quan khắp đô thành phố chợ, thường trở về lúc trống báo canh hai. Một đêm nọ, không được vào chùa, Sư bèn nằm ngủ dưới cửa. Nửa đêm đó, vua Nhân Tông (Triệu Trinh 1023-1064) mộng thấy đi đến cửa chùa thấy con rồng nằm cuộn nơi đất, bèn kinh hãi tỉnh giấc, ngay trong đêm đó, vua sai Trung sứ đến xét xem, thấy Sư đang nằm ngủ ngáy, lay động thức tỉnh Sư dậy hỏi rõ họ tên và trở về trình tấu. Vua nghe sư tên là “Ðạo Long” mới rất vui mừng bảo: “Ðiềm tốt lành ứng hiện!” Ðến sáng ngày, vua mời Sư đến diện hỏi về Tông chỉ, Sư tấu trình đối đáp xứng hợp, vua rất vui mừng. Sau dùng câu kệ cùng đáp xướng nối liền nơi Ðạo. Hoặc có lúc vào đối đáp, dừng nghỉ qua đêm trong cung cấm, vua kễ tiếp rất nồng hậu, ban tặng Sư hiệu là: “Ứng Chế Minh Ngộ Thiền sư”. Ðến trong khoảng niên hiệu Hoàng Hựu (1049-1054) thời Bắc Tống, vua Nhân Tông ban chiếu thỉnh mời Thiền sư Liên ở Quảng tuệ đến giảng pháp tại điện Hóa thành, và thỉnh mời Sư hỏi đáp câu thoại, Sư đối đáp nhanh nhẹn bén sắc, vua rất vui lòng, các hàng thị vệ đều xưng hộ là núi. Sư bèn tấu sớ đề cử Thiền sư Liên tự thay, rừng cấm đải hỏi, điện kín đàm Thiền, Sư xin trở về ở Lô sơn. Vua đọc xem biểu văn mà không hứa thuận, bèn ban sắc chỉ đến ngoài Tào môn tạp lập tinh xá và thỉnh mời Sư ở đó, lấy hiệu là Thiền viện Hoa nghiêm. Ngày khai mở giảng đường thuyết pháp, có vị Tăng hỏi: “Thế nào là Ðạo?” Sư đáp: “Cao cao thấp thấp”. Lại hỏi: “Thế nào là người trong đạo?” Sư đáp: “Cẳng chân gầy, giày cỏ rộng”. Ðến năm ngoài tám mươi tuổi Sư mới thị tịch trong mùa nắng nóng, để nhục thân Sư an tọa bảy ngày mà tay chân vẫn mềm mại. Dựng tháp an táng toàn thân tại phía đông của chùa.
