Tiểu Sử
Hành Trạng
THIỀN SƯ BẠCH THỦY BỔN NHÂN ở CAO AN
PHÁP TỰ ĐỜI THỨ NĂM của THANH NGUYÊN HÀNH TƯ
PHÁP TỰ của ĐỘNG SƠN LƯƠNG GIỚI
Từ khi nhận lời ký biệt ở Động Sơn, khoảng niên hiệu Đường Thiên Phúc, sư dời đến ở tại viện Bạch Thủy Cao An Hồng Tỉnh, đồ chúng đông tới ba trăm. Lời huyền diệu truyền bá ra xa. Nhân thiết trai cúng Động Sơn, có ông tăng hỏi:
- Cúng dường tiên sư mà không biết tiên sư có đến không vậy?
Sư nói:
- Vậy thì bớt một phần cúng dường đi !
*
Các hành giả ở Tây Sơn Hồng Châu đến lễ bái hỏi rằng:
- Hôm nay chẳng có việc gì khác, thỉnh sư chỉ thị !
Sư nói:
- Các ông cầu chỉ thị phải không?
Chúng đáp:
- Thưa vâng ạ !
Sư nói:
- Bảo ta ủy khuất ai đây?
*
Cảnh Thanh đi hành cước đến pháp tịch. Sư nói với Cảnh Thanh rằng:
- Này đạo giả, trời lạnh lắm !
Chú: ‘Đạo giả’ là tiếng Thiền sư gọi kính trọng các Thiền tăng, nghĩa đồng như ‘Đạo lưu’ vậy.
Cảnh Thanh nói nhún:
- Dạ không dám.
Sư nói:
- Có nằm một mình mà được che lọng không?
Chú: Nguyên văn ‘Ngọa đơn đắc cái’ chúng tôi tìm không ra điển này, xin cao minh chỉ giáo !
Thanh nói:
- Dẫu có được thì cũng không có công phu triển khai.
Sư nói:
- Dù cho đạo giả một giọt nước, một giọt giá cũng chẳng can gì đến chuyện khác.
Nói:
- Giọt nước băng sanh, chuyện chẳng can dự gì.
Sư nói:
- Đúng vậy.
Thanh nói:
- Người đó ý như thế nào?
Sư đáp:
- Người đó chẳng rơi ý.
Hỏi:
- Chẳng rơi ý người đó sao?
Sư nói:
- Trên đỉnh non cao, không thể cùng đạo giả nuốt mổ.
*
Hỏi:
- Thế nào là chỉ ý của Tổ sư từ Tây lại?
Sư nói:
- Có thấy cây sam ở trước sân không?
Tăng nói:
- Nếu như thế thì Hòa thượng hôm nay nhân kẻ học này nêu được phải trái.
Sư nói:
- Này tọa chủ lắm lời !
Hạo Nhiên đi rồi, sư biết đó là Thiền khách của Tuyết Phong bèn nói:
- Kẻ trộm pháp rốt lại chẳng thành khí.
Về sau, Hạo Nhiên trụ núi Trường Sanh, có ông tăng hỏi:
- Tông thừa từ xưa làm sao cử xướng?
Nhiên nói:
- Không thể vì một mình xà-lê mà làm hoang dại hết núi Trường Sanh.
Huyền Sa nghe được nói:
- Sư huynh Nhiên Phật pháp tức đại hành.
*
Tăng hỏi:
- Thế nào là nghĩa bất thiên?
Sư nói:
- Hoa rụng trôi theo dòng nước, trăng sáng lên đỉnh núi cô đơn.
Sư sắp thuận thế, tứ chúng đều tụ lại dọn trai, dộng chuông đốt hương. Sư nói với chúng:
- Chừng nào hương tàn, là lúc ta Bát Niết Bàn đấy !
Nói xong ngồi kiết già, hơi thở theo khói hương mà dứt.
