Tiểu Sử
| Danh Tánh | TS Thạch Thất Thiện Đạo -
|
||
| Sư Thừa | #1 | Nối Pháp | Chưa Rõ |
| Nối Pháp | TS Đàm Châu Trường Tỳ Khoáng | ||
| Đồng Môn | N/A | ||
| #2 | Nối Pháp | Chưa Rõ | |
| Nối Pháp | TS Đàm Châu Trường Tỳ Khoáng | ||
| Đồng Môn | N/A | ||
Hành Trạng
HÒA THƯỢNG THẠCH THẤT THIỆN ĐẠO ở ĐÀM CHÂU
PHÁP TỰ ĐỜI THỨ BA của THANH NGUYÊN HÀNH TƯ
PHÁP TỰ của THIỀN SƯ TRƯỜNG TỲ KHOÁNG ĐÀM CHÂU
Sư là pháp tự của Thiền sư Trường Tỳ Khoáng ở Du Huyện. Lúc sư đang còn làm sa-di, Trường Tỳ (Râu Dài) ra lệnh cho sư phải thọ giới rằng: ‘Ông ngày sau nên đến tham yết Thạch Đầu’. Sau khi thọ giới xong, sư bèn đến tham yết Thạch Đầu. Ngày kia, đang cùng Thạch Đầu dạo núi, Thạch Đầu nói:
- Ông hãy chặt giùm ta cây cối ngăn chặn trước mặt!
Sư nói:
- Không có mang dao theo.
Thạch Đầu bèn rút dao đưa cho sư, sư nói:
- Sao không đưa đầu kia?
Thạch Đầu nói:
- Ông dùng đầu kia để làm gì?
Sư liền đại ngộ quay về, Trường Tỳ hỏi:
- Ông có đến Thạch Đầu không?
Sư nói:
- Đến thì có đến nhưng không thông hiệu.
Trường Tỳ hỏi:
- Thọ giới với ai?
Sư nói:
- Không nương ông ta.
Trường Tỳ hỏi:
- Tại đằng ấy thế nào, tại nơi ta ra sao?
Sư nói:
- Không phải trái.
Trường Tỳ nói:
- Lo đau đáu dữ !
Sư nói:
- Đầu lưỡi chưa từng khua múa.
Trường Tỳ nạt:
- Gã sa-di hãy đi ra đi !
Sư liền đi ra, Trường Tỳ nói:
- Làm thế nào đừng gặp người nhé.
Sau sư gặp thời kỳ sa thải Phật giáo, bèn làm hành giả, cư ngụ nơi Thạch Thất. Mỗi lần thấy tăng đều dựng gậy lên nói:
- Ba đời chư Phật đều do cái này.
Kẻ đối đáp lại hiếm khi khế hợp, Trường Sa nghe được bèn nói:
- Ta mà gặp, sẽ khiến buông bỏ gậy xuống, chẳng thông tin tức gì.
Đến chỗ phát dương Thiền Tam Thánh đem lời ấy đến Thạch Thất đối đáp bị sư khám phá ra là lời của Trường Sa.
Hạnh Sơn nghe Tam Thánh thất cơ phong, lại đích thân đến Thạch Thất. Sư thấy Hạnh Sơn có tăng chúng đi theo, bèn ngầm đến cái cối giã gạo. Hành Sơn nói:
- Hành giả không dễ, bần đạo khó tiêu.
Sư nói:
- Cái chén không tâm đựng đầy đem đến đây. Nền đá không lằn hồ nên đem đi, nói gì là khó tiêu.
Hạnh Sơn liền thôi.
*
Ngưỡng Sơn hỏi:
- Phật cùng với đạo khác nhau bao xa?
Sư nói:
- Đạo như giăng tay, Phật như cung nắm đấm.
Hỏi:
- Rốt lại thế nào thích đáng có thể tin tưởng, có thể nương nhờ?
Sư lấy tay chộp hư không ba cái nói:
- Không có chuyện như thế ! Không có chuyện như thế !
Hỏi:
- Có cần phải coi Giáo không?
Sư nói:
- Ba thừa, mười hai phần giáo là chuyện bên ngoài. Nếu tác đối cùng các thứ ấy thì tâm cảnh lưỡng pháp, còn năng sở song hành, liền sanh đủ thứ kiến giải, cũng là cuồng tuệ, chưa đủ gọi là đạo. Nếu không cùng các thứ ấy tác đối, một chuyện cũng không, do đó mà Tổ sư mới nói: ‘Bổn lai không một vật’. Ông không thấy lúc trẻ sơ sinh mới lọt bào thai có nói tôi biết xem Giáo hay không xem Giáo đâu. Ngay lúc đó cũng không biết có Phật tánh hay không có Phật tánh. Kịp đến khi lớn lên mới học đủ thứ tri thức kiến giải, mới nói tôi hay, tôi hiểu mà không biết đó là khách trần phiền não. Trong mười sáu hạnh, hạnh trẻ con mới sanh là hạnh cao nhất. Lúc miệng bi bô ê ê a a, chứng tỏ người học đạo không phân biệt tâm buông nắm. Cho nên tán thán trẻ mới sanh, huống hồ dụ cho thủ. Còn nếu cho trẻ mới sanh là đạo thì lúc này đây hiểu sai lầm.
*
Một tối kia, sư cùng Ngưỡng Sơn dạo chơi ngắm trăng. Ngưỡng Sơn hỏi:
- Vành trăng này khi khuyết, tướng tròn của nó đi về đâu? Khi trăng tròn, tướng khuyết của nó đi về đâu?
Sư nói:
- Khi trăng khuyết tướng tròn của nó ẩn, lúc trăng tròn tướng khuyết vẫn còn đó.
Vân Nham nói:
- Lúc trăng khuyết tướng tròn còn đó, lúc trăng tròn không tướng khuyết.
Đạo Ngô nói:
- Lúc khuyết không phải khuyết, lúc tròn cũng không tròn.
*
Ngưỡng Sơn từ giã, sư đưa ra tận cổng gọi:
- Xà-lê !
Ngưỡng Sơn ứng tiếng dạ, sư nói:
- Đừng có một đi sau lại quay về chốn này nữa !
*
Tăng hỏi:
- Sư có từng đến núi Ngũ Đài không?
Sư nói:
- Có từng đến.
Tăng hỏi:
- Có thấy Bồ-tát Văn Thù chăng?
Sư đáp:
- Thấy.
Tăng hỏi:
- Văn Thù hướng hành giả nói cái gì?
Sư nói:
- Văn Thù nói cha mẹ xà-lê sanh ra trong chốn thôn thảo.
