Tiểu Sử
| Danh Tánh | TS Thiên Thai Vân Cư Trí -
|
||
| Sư Thừa | #1 | Nối Pháp | Chưa Rõ |
| Nối Pháp | TS Phật Quật Duy Tắc - Khai Tổ Phật Quật Phái | ||
| Đồng Môn | N/A | ||
| #2 | Nối Pháp | Chưa Rõ | |
| Nối Pháp | TS Phật Quật Duy Tắc - Khai Tổ Phật Quật Phái | ||
| Đồng Môn | N/A | ||
Hành Trạng
Sư từng trụ viện Hoa Nghiêm.
Từng có lần Kế Tông, vị tăng ở viện Hoa Nghiêm, hỏi:
- Kiến tánh thành Phật, nghĩa đó như thế nào?
Sư đáp:
- Tánh thanh tịnh xưa nay trong suốt, không hề dao động, thể ấy chẳng thuộc có không, dơ sạch, dài ngắn, lấy bỏ … tự nó trùm khắp. Thấy rõ ràng như thế gọi là kiến tánh, tánh tức Phật Phật tức tánh, thế nên nói “Kiến tánh thành Phật”.
Hỏi:
- Tánh đã thanh tịnh chẳng thuộc có không, tại sao có thấy?
Sư đáp:
- Thấy mà không có cái bị thấy.
Hỏi:
- Không có cái bị thấy tại sao lại có (cái hay) thấy”
Sư đáp:
- Chỗ thấy cũng không.
Hỏi:
- Như thế, khi thấy chính ai thấy đó?
Sư đáp:
- Không có ai hay thấy.
Hỏi:
- Rốt cục lý ấy ra sao?
Sư bảo:
- Ông biết chăng? Vọng kế (tính tốn suy lường) làm ra cái có, liền có năng sở mới gọi là mê, nương theo cái thấy sanh ra hiểu biết liền rơi vào sanh tử. Người tỏ rõ cái thấy thì không như thế, suốt ngày thấy mà chưa từng thấy, tìm hình thể tướng mạo của chỗ thấy không thể được, năng sở đều mất, gọi là kiến tánh.
Hỏi:
- Tánh đó biến khắp nơi, phải không?
Sư đáp:
- Không đâu chẳng khắp.
Hỏi:
- Phàm phu có đầy đủ tánh đó không?
Sư đáp:
- Trên nói "Không đâu chẳng khắp”. Há bảo phàm phu chẳng đầy đủ ư?
Hỏi:
- Vì sao chư Phật Bồ Tát không bị việc sanh tử bó buộc? Nhưng riêng phàm phu luẩn quẩn với cái khổ đó, có bao giờ họ biến khắp được đâu?
Sư đáp:
- Ở trong tánh thanh tịnh mà phàm phu khởi phân biệt, có năng sở liền rơi vào sanh tử. Chư Phật và bậc đại sĩ khéo biết trong tánh thanh tịnh, không phụ thuộc tướng có không thì năng sở chẳng lập.
Hỏi:
- Nếu nói như thế tức có người liễu và người chẳng liễu?
Sư nói:
- Liễu còn không thể được, há có người hay (năng) liễu ư?
Hỏi:
- Chí lý ra sao?
Sư nói:
- Ta nói tóm tắt, ông nên nhớ rằng trong tánh thanh tịnh không có phàm thánh, cũng không có người liễu hay người chẳng liễu. Phàm và thánh cả hai đều là giả danh, nếu theo danh sanh hiểu biết thì rơi vào sanh tử, nếu biết là giả danh không thực thì không có cái gì tương xứng với tên gọi.
Sư lại nói:
- Đó là chỗ tột cứu cánh. Nếu cho rằng ta hay liễu ngộ, người kia không thể liễu ngộ thì đó là bệnh nặng; thấy có sạch dơ phàm thánh cũng là bệnh nặng. Khởi kiến giải không có phàm thánh lại thuộc về bác bỏ, không có nhân quả (chấp đoạn). Thấy có tánh thanh tịnh để nương trụ cũng là bệnh nặng, khởi kiến giải không nương trụ cũng là bệnh nặng. Nhưng trong tánh thanh tịnh tuy không dao động mà đầy đủ những ứng dụng và phương tiện không hề hoại; cho đến hưng khởi tâm từ vận dụng tâm bi, chỗ vận dụng hưng khởi như thế chính là tánh thanh tịnh hồn tồn, nên gọi là kiến tánh thành Phật.
Kế Tông vui mừng nhảy nhót, lễ tạ rồi lui.
---o0o---

